Theo dõi page đã lâu nhưng giờ mình mới có thời gian viết vài dòng chia sẻ cuộc sống hôn nhân của mình để có thể giúp các bạn có cái nhìn khác về hôn nhân. Mình năm nay 28t đã lấy chồng 2 năm, chồng mình hơn mình gần chục tuổi. Vợ chồng mình đã có khoảng thời gian gần 3 năm tìm hiểu trước khi tiến đến hôn nhân, trong đó có 1 tg yêu xa do mình đi du học. Kể qua về thời gian du học mình chưa bao giờ cảm thấy thiếu tin tưởng về ny hay thiếu thốn tình cảm đi tìm ai đó lấp chỗ trống vì anh luôn dành tg cho mình dù lệch múi giờ và dù là nhiều đêm anh k được chợp mắt. Và thế là khi mình về chúng mình cưới. Thời gian đầu cuộc sống khá là êm ả, hai vc cùng đi làm cùng về. Anh dù chưa quen làm nhiều việc nhà nhưng vợ phân công vẫn cứ làm vui vẻ. Sau 1 năm thì nhà mình có 1 số biến cố, bố chồng mình bị bệnh cần điều trị thời gian dài, sau vài tháng ông ổn thì đến bố đẻ ốm tuy nhẹ hơn nhưng cũng phải ra vào bệnh viện. Phải nói là mấy tháng trời gđ có người ốm mình cũng rã rời, dù là may mắn gđ nhà chồng mình đông anh em để thay phiên nhau trông bố chồng mình, nhưng đến bố đẻ mình thì mình lại là con 1, đồng nghĩa là mình phải là người luôn bên cạnh bố. Và thời gian đó mình mới rõ hơn về chồng mình, anh tận tâm, nghỉ việc đưa bố đi khám, chạy đôn đáo tìm bác sỹ quen để ông yên tâm khám bệnh dù nhiều lúc bệnh tật ông cũng khó tính mình là con đẻ cũng thấy nhưng anh chưa bao giờ ca thán, lúc nào cũng chiều ý bố mẹ vợ. Nhiều lúc mình thấy chồng mình còn tận tâm với việc nhà vợ hơn cả mình, mình hay tặc lưỡi bỏ qua. Qua thời gian vất vả thì vc mình mua nhà, dù vay 1 số tiền không nhỏ để mua được ngôi nhà ưng ý nhưng vc đồng lòng. Sau từng ấy năm bên nhau, chồng mình vẫn giữ thói quen hàng ngày đưa vợ đi làm đón vợ về. Vợ nấu cơm chồng rửa bát, ngày nghỉ dọn nhà cùng vợ. Hồi thanh niên anh cũng ham chơi, bạn bè ăn uống nhậu nhẹt nguyên tuần nhưng từ hồi quen mình thì giảm dần, giờ thì vợ đi anh mới muốn đi không sẽ sắp xếp vào buổi trưa hoặc từ chối để về ăn cơm với vợ.
Trước mình cũng tự tin là chỉ cần chồng thôi, mình độc lập sợ gì nhà chồng. Nhưng đúng là có gđ chồng tâm lý thì vẫn cứ là thoải mái hơn việc cứ phải xù lông lên sống theo kiểu của mình. Bố mẹ chồng dù k phải gđ danh gia vọng tộc hay nhiều của chìm nổi gì nhưng lại rất yêu thương con cái và tôn trọng ý kiến các con dù dâu hay rể, ông bà đã vất vả hơn nửa cuộc đời để nuôi dạy 4 người con ăn học tiến sĩ này thạc sĩ kia. Ông bà luôn hài lòng những món ăn các cô con dâu nấu chưa bao giờ thấy ông bà mang chuyện con dâu này ra nói xấu với con dâu nọ, nhất bên trọng bên khinh hay bắt có giỗ chạp con dâu phải về để lo, các con sắp xếp được thì về còn bận thì cũng không sao, chỉ sợ các con vất vả. Đến lượt các anh chị em bên nhà chồng thì cũng chưa từng thấy to tiếng, anh bảo em nghe và cũng rất yêu thương nhau. Vợ chồng mình mua nhà thì các anh em đều giúp ít nhiều.
Đương nhiên gia đình nào thì cũng có góc khuất, vc mình mong mỏi vẫn chưa có em bé. Mình biết chồng mình rất mong nhưng anh chưa bao giờ tỏ ra chán nản hay đổ lỗi cho vợ, lúc nào cũng động viên vợ, cũng không ngại ngần đi khám nếu cần. Chồng mình không phải người hoàn hảo cũng nhiều điểm yếu, thỉnh thoảng vợ vẫn phải nhắc nhở nhưng quan trọng hơn hết vẫn là sự tôn trọng và yêu thương gia đình. Vậy là đủ phải không các bạn? Mỗi gia đình đều có hoàn cảnh riêng (mình đánh giá là số mình là số may mắn vì gặp được anh và gđ anh) nhưng ngay từ đầu mình luôn đặt cao tiêu chí thành thật và tôn trọng không gian riêng của mỗi người.
Đương nhiên gia đình nào thì cũng có góc khuất, vc mình mong mỏi vẫn chưa có em bé. Mình biết chồng mình rất mong nhưng anh chưa bao giờ tỏ ra chán nản hay đổ lỗi cho vợ, lúc nào cũng động viên vợ, cũng không ngại ngần đi khám nếu cần. Chồng mình không phải người hoàn hảo cũng nhiều điểm yếu, thỉnh thoảng vợ vẫn phải nhắc nhở nhưng quan trọng hơn hết vẫn là sự tôn trọng và yêu thương gia đình. Vậy là đủ phải không các bạn? Mỗi gia đình đều có hoàn cảnh riêng (mình đánh giá là số mình là số may mắn vì gặp được anh và gđ anh) nhưng ngay từ đầu mình luôn đặt cao tiêu chí thành thật và tôn trọng không gian riêng của mỗi người.

Nhận xét
Đăng nhận xét